Cuộc sống trong khu cách ly Việt Nam qua góc nhìn chàng trai người Anh

Cuộc sống trong khu cách ly Việt Nam qua góc nhìn chàng trai người Anh

Bài viết đăng trên Southeast Asia Globe thể hiện góc nhìn của Gavin Wheeldon, một thanh niên người Anh, về cuộc sống trong khu cách ly tại Sơn Tây (Hà Nội) từ ngày 14/3.

Lelp.net xin dịch và đăng tải bằng phiên bản tiếng Việt, Hãy đọc câu chuyện của Gavin nhé.

Gavin Wheeldon là công dân Anh, đang sống trong khu cách ly tại Việt Nam để theo dõi khả năng nhiễm Covid-19 từ ngày 14/3, sau khi bay thẳng từ London tới Nội Bài.

Coronavirus: Life inside a Vietnamese government quarantine

5 giờ sáng, tôi đáp xuống Nội Bài cùng hy vọng khởi đầu cuộc sống mới tại đất nước mà tôi vốn yêu mến. Và đúng là “cầu được ước thấy". Rời máy bay, chúng tôi được chào đón bởi những thanh barrier và những tờ khai sức khỏe. Mọi người đều đang làm xét nghiệm nhanh, nhân viên sân bay thì mặc đồ bảo hộ. Mọi thứ đều là thật đấy, chứ không phải chỉ là những tít báo bạn đọc hàng ngày đâu.

Mỗi người phải đợi đến lượt xét nghiệm và nộp lại hộ chiếu. Tôi bỗng thấy mừng vì mình đã điền vào tờ khai sức khỏe trực tuyến, không phải xếp hàng chờ. Nhưng rồi tôi vẫn phải khai thêm một số giấy tờ nữa, hơi khó hiểu. Cuối cùng, họ lấy mẫu xét nghiệm từ mũi và cổ họng và chỉ tôi đến khu vực ngồi riêng.

Tôi nhìn dòng người đang xếp hàng: người nước ngoài, người Việt, ai ai cũng phải chờ. Thời gian trôi đi, mọi người đều lo lắng, chúng tôi chưa biết thêm thông tin gì. Nhóm người lớn tuổi gần đó phàn nàn. Nhưng rõ ràng không chỉ chúng tôi bối rối, nhân viên tại đó cũng vậy. Lúc ấy, tôi nhận ra rằng, ở đâu đó đang có cuộc họp xem xét sẽ gửi chúng tôi về đâu.

4-5 giờ sau, cả đoàn bất ngờ đối mặt với 2 lựa chọn: lấy hộ chiếu và đặt một chuyến bay khác; hoặc nhập cảnh vào Việt Nam, chịu cách ly 14 ngày. Việc cách ly là hoàn toàn miễn phí trừ khi chúng tôi có kết quả dương tính với virus. Khi đó, người nước ngoài sẽ phải thanh toán phí y tế; người Việt thì không.

Khi có nhiều hơn những lời than phiền và câu hỏi, tôi thấy tội nghiệp cho nhân viên thông dịch ở đó, họ chỉ đang cố giúp. Đó là chuyện nhân đạo, chúng tôi đang làm khách tại một quốc gia đang cố hết sức để bảo vệ người dân của họ; giờ đây họ đang làm điều tương tự cả với chúng tôi. Đó là tính tốt của người Việt. 

Tất cả người Việt đều đồng ý vào khu cách ly và chúng tôi, những người còn lại, phải đưa ra lựa chọn. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng không thể quay đầu. Cuối cùng, cả đoàn còn 4 người ngoại quốc, tuy không ai biết ai nhưng đều chung mục tiêu vượt qua 2 tuần cách ly sắp tới. Tôi không biết những gì đang chờ phía trước hay khu cách ly mình được đưa tới, chỉ biết rằng nơi đó khá xa.

Cả đoàn được qua lối chở hàng hóa và lối đi xe khách. Hộ chiếu mọi người để trong túi sinh học màu vàng; đến giờ phút này tôi nhận ra rằng: Mình là nguy cơ lây nhiễm căn bệnh. Khi xe lăn bánh khỏi sân bay, mọi người bắt đầu suy đoán về điều kiện khu vực cách ly. Liệu bọn tôi có được cho ăn đầy đủ không? Chúng tôi sẽ ở gần với người bệnh chứ? Khung cảnh dần thay đổi: từ đường phố tấp nập, đường cao tốc đến đường nông thôn, cuối cùng là doanh trại quân đội.

Mọi thứ ở sân bay diễn ra khá lộn xộn nhưng khu cách ly được kiểm soát chặt chẽ. Điều rõ ràng là khi thế giới còn chờ dịch đến, Việt Nam đã sẵn sàng.

Họ phun thuốc khử trùng chiếc xe khi đoàn bước vào, mọi người được tập trung đến khoảng sân rộng, nơi hành lý chúng tôi cũng được khử trùng. Xung quanh là 2 ký túc xá lớn và hàng rào. Ai ai cũng mặc quần áo bảo hộ. Bọn tôi lần lượt được đăng ký và đưa về phòng. Họ tách những người đến từ châu Âu với phần còn lại, nam nữ vào các phòng riêng. Ai có bệnh nền hay có trẻ con cũng được phân vào những phòng khác. Mọi thứ ở sân bay diễn ra khá lộn xộn nhưng khu cách ly được kiểm soát chặt chẽ. Điều rõ ràng là khi thế giới còn chờ dịch đến, Việt Nam đã sẵn sàng. 

du khach anh viet nhat ky tu phong cach ly o ha noi con nguoi viet nam ho tot the day

Khi đến phòng của mình, tôi nhìn xung quanh. Hàng rào, sân tập, xa đó là cánh đồng của người dân. Điều kiện tại đây tốt hơn nhiều so với những gì tôi mong đợi. 4 người nước ngoài chung một căn phòng 10 giường quân sự. Chúng tôi bắt chuyện, ngắm nhìn xung quanh và ngủ một giấc.

Sáng hôm sau, mọi người tranh luận về việc nói chuyện trong khi người khác đang ngủ. Mọi việc được giải quyết đâu vào đó, nhưng rõ ràng bọn tôi cần phải để ý tới xung quanh.

Bữa sáng hôm đó là bánh mỳ – bữa sáng hoàn hảo mà ai cũng mong đợi – tôi thực sự nhớ hương vị của Bánh Mì “thứ thiệt".

Sau đó, một anh lính mua thẻ SIM điện thoại giúp tôi. Tôi muốn “bo" thêm cho anh vì đã giúp nhưng anh từ chối và chỉ nhận tiền SIM.

Không lâu sau, phiên dịch viên đến và hỏi về khoảng thời gian chúng tôi ở đây. Cô tiết lộ rằng mình không phải người từ Đại sứ Quán mà là tình nguyện viên ở đây. Cô đã mạo hiểm để giúp đỡ chúng tôi.

Kết quả xét nghiệm đến ngay trong đêm, chúng tôi được chẩn đoán âm tính ngoại trừ một người đàn ông cao tuổi trong hàng ghế doanh nhân. Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng không ngừng lo lắng.

Tôi tự hỏi, liệu mình có đứng gần ông ấy không? Liệu mình có chạm vào thứ gì ông ý đã chạm phải không? Tất cả những gì tôi biết là ông ấy không đi cùng chúng tôi sau chuyến bay. Bọn tôi nói chuyện với người thân, trấn an họ, thông báo rằng mình sẽ phải ở lại đây trong 14 ngày. 

Bên ngoài, mọi thứ thật bình yên. Khu cách ly yên tĩnh, người lính làm việc không ngừng để khử trùng các phòng, theo dõi thân nhiệt, dọn sạch thùng rác của chúng tôi hàng ngày. Họ sống tại đây để giúp đỡ đất nước của họ, bất chấp những gì họ nghe thấy. Mọi người rất thân thiện và chu đáo.

Đến giờ, tôi cảm thấy mình đang đi cắm trại hơn là ở khu cách ly. Mọi người trong phòng chia sẻ đồ ăn vặt, hoa quả và bắt đầu nhận tiếp tế từ gia đình.

Khi tôi đi ra ngoài, ra phía sau khu ở, một người đàn ông Việt Nam nói xin chào. Ông hỏi tôi vài câu và có bao nhiêu người trong phòng, tôi nói với họ 4 và anh nói với tôi rằng anh sống với 16 người. Bạn tôi bỗng dưng cảnh báo rằng họ có thể hiểu nhầm chúng tôi có đặc quyền. Tôi nhận ra rằng, khi đám đông càng lớn, bất ổn sẽ trở thành yếu tố đáng lưu tâm.

Chúng tôi sớm biết rằng khu cách ly sẽ có khoảng 700 người; và trong 12 giờ sau đó, dòng người tiếp tục đổ tới trong đêm. Đến sáng, tòa nhà đối diện đã đầy ắp người. Bạn có thể tưởng tượng được đám đông lớn đến cỡ nào khi lắng nghe từ đây. Sợ hãi kéo đến – liệu bọn tôi có bị lây nhiễm từ người khác. Cho đến nay, mọi thứ vẫn bình yên, nhưng phiên dịch viên chia sẻ rằng chúng tôi sẽ bị cách ly khỏi Việt Nam – chứ không phải cách ly khỏi nhau. Tôi chụp vài bức hình và đi bộ xung quanh. Một số hành lý đang nằm bên ngoài vì vài lý do; trong số đó là một chiếc xe đẩy. Một cảnh tượng lạnh lùng.

Hiện tại chưa có gì bất ổn nhưng tôi lo điều này có thể thay đổi. Đám đông khá căng thẳng, nỗi sợ bị người khác lây nhiễm, phạm vi tiếp xúc hẹp lại. Tương lai là ẩn số nhưng chúng ta sẽ cùng nhau tới đó. Và Việt Nam rõ ràng là đang cố gắng giữ an toàn cho tất cả mọi người.

Nguồn: Coronavirus: Life inside a Vietnamese government quarantine

Trích lại từ: Southeast Asia Globe

Leave your comment
Comment
Name
Email

seven + 18 =